ஐ•.ღ• Ta lÀ giÓ mÀ giÓ Thì phẢi đưỢc tỰ Do•.ღ•ஐ
Thứ Năm, 22 tháng 11, 2018
Thứ Năm, 8 tháng 11, 2018
Càng trưởng thành ta lại càng cô đơn!!!
Lớn rồi chẳng còn dễ dàng tin tưởng vào một ai cả. Có thể đang cười nói giữa đám đông nhưng ngoảnh mặt đi bỗng thấy trống vắng đến lạ. Có lẽ, đã chẳng thể dễ dàng chia sẻ hay quan tâm người khác như hồi bé đã từng.
Nụ cười ngày nhỏ rạng rỡ bao nhiêu, càng trưởng thành, nụ cười ấy lại càng chen lẫn nhiều tâm sự tới lạ… Chẳng ai muốn cô đơn, nhưng cô đơn lại vân luôn hiện hữu. Như một căn bệnh quái ác, một khối u chẳng thế vứt bỏ.. Cảm giác cô đơn giữa những điều quen thuộc.
Càng trưởng thành, con người ta lại càng ít nói, thích gặm nhấm nỗi lòng mình hơn là chia sẻ.. Chẳng ai muốn cả, nhưng lại chẳng thể mở lời cất thành tiếng, mà vì như… có muốn cũng chẳng biết thổ lộ cùng ai. Không phải ai cũng có thể hiểu được hay đồng cảm được những cảm xúc của chính mình… vậy thà rằng cứ im lặng rồi biết đâu đấy.. mọi chuyện sẽ ổn thôi
Lớn rồi… nỗi long chất chứa càng nhiều thêm, khó mở long chia sẻ luôn cảm thấy thật chơi vơi… Mọi chuyện một mình nghĩ, một mình trải qua, một mình giải quyết… Rồi bỗng tự nhiên quen với một mình, lại khó mà dứt được cái cảm giác cô đơn.
Bí bách đến tội nghiệp, túng quẫn đến phát điên, cô đơn tới tột cùng… ấy thế mà lại chả thể vứt bỏ điều ấy, chẳng thể xé tan vỏ bọc quanh mình để mở long cùng ai…. Rồi cứ thế, lại cô đơn đến lạ…
Nụ cười ngày nhỏ rạng rỡ bao nhiêu, càng trưởng thành, nụ cười ấy lại càng chen lẫn nhiều tâm sự tới lạ… Chẳng ai muốn cô đơn, nhưng cô đơn lại vân luôn hiện hữu. Như một căn bệnh quái ác, một khối u chẳng thế vứt bỏ.. Cảm giác cô đơn giữa những điều quen thuộc.
Càng trưởng thành, con người ta lại càng ít nói, thích gặm nhấm nỗi lòng mình hơn là chia sẻ.. Chẳng ai muốn cả, nhưng lại chẳng thể mở lời cất thành tiếng, mà vì như… có muốn cũng chẳng biết thổ lộ cùng ai. Không phải ai cũng có thể hiểu được hay đồng cảm được những cảm xúc của chính mình… vậy thà rằng cứ im lặng rồi biết đâu đấy.. mọi chuyện sẽ ổn thôi
Lớn rồi… nỗi long chất chứa càng nhiều thêm, khó mở long chia sẻ luôn cảm thấy thật chơi vơi… Mọi chuyện một mình nghĩ, một mình trải qua, một mình giải quyết… Rồi bỗng tự nhiên quen với một mình, lại khó mà dứt được cái cảm giác cô đơn.
Bí bách đến tội nghiệp, túng quẫn đến phát điên, cô đơn tới tột cùng… ấy thế mà lại chả thể vứt bỏ điều ấy, chẳng thể xé tan vỏ bọc quanh mình để mở long cùng ai…. Rồi cứ thế, lại cô đơn đến lạ…
Thứ Năm, 25 tháng 10, 2018
EM VẪN ỔN, CHỈ LÀ RẤT NHỚ ANH.
"Một mình dạo bước dưới hoàng hôn, dưới ánh đèn đường đổ dài một cách cô độc. Một mình giữa dòng người qua lại, một mình chợt suy tư.
Ở thành phố này, vẫn luôn có rất nhiều người ngày ngày nỗ lực hết mình để sống tốt, dù khó khăn có bộn bề, nhưng vẫn vươn lên. Có những người biết cách tự tìm kiếm niềm vui cho bản thân, nhưng cũng có những người chỉ có thể im lặng, tự mình chịu đựng những vết đau.
Những người này, có thể là em, cũng có thể là anh. Là cả hai chúng ta.
Đời người là cả một chặng đường dài vốn không có chủ đích, mỗi người chúng ta đều phải cật lực tìm kiếm một nửa còn lại của bản thân: một người mà khi ở bên họ ta không cần phải duy trì cái vỏ bọc kiên cường trong khi bên trong thực chất lại mềm yếu, một người khiến cho bản thân ta cảm thấy tốt đẹp hơn, một người mang trong mình trái tim ấm áp, dịu dàng, tràn đầy sức mạnh bao bọc lấy ta.
Một người, có thể là em, cũng có thể là anh. Là cả hai chúng ta.
Trên thế giới này chẳng có nhiều mối nhân duyên “vừa gặp đã như cố nhân”, “không có chuyện gì không thể nói” như vậy, chẳng qua vì em thích anh, nên những lời anh nói mới có ý nghĩa, quá khứ của anh em mới quan tâm và thích thú với những thứ anh yêu quý. Bài hát anh cho em nghe, em sẽ nghĩ đó là tiếng lòng anh muốn nói; bộ phim anh kể, em cho rằng nhất định ẩn chứa thâm ý bên trong; những phong cảnh được anh nhắc đến, em mới thấy đẹp đẽ lạ kỳ... Mà tất cả những điều này, chẳng qua là vì, em rất thích anh.
Em muốn trốn trong vòng tay anh, tặng anh hết những tình cảm ấm áp.
Trong những ngày tháng anh không hề biết ấy, em đã yêu anh nhiều hơn cả bản thân mình.
Nếu cuộc đời của chúng ta đúng là một vòng luân hồi, vậy thì kiếp sau, người em muốn, là anh"
https://www.facebook.com/nguocmatlentroi.chonuocmatthoiroi/photos/a.841950745997348/946080635584358/?type=3&theater
Nguồn: Guu
"Một mình dạo bước dưới hoàng hôn, dưới ánh đèn đường đổ dài một cách cô độc. Một mình giữa dòng người qua lại, một mình chợt suy tư.
Ở thành phố này, vẫn luôn có rất nhiều người ngày ngày nỗ lực hết mình để sống tốt, dù khó khăn có bộn bề, nhưng vẫn vươn lên. Có những người biết cách tự tìm kiếm niềm vui cho bản thân, nhưng cũng có những người chỉ có thể im lặng, tự mình chịu đựng những vết đau.
Những người này, có thể là em, cũng có thể là anh. Là cả hai chúng ta.
Đời người là cả một chặng đường dài vốn không có chủ đích, mỗi người chúng ta đều phải cật lực tìm kiếm một nửa còn lại của bản thân: một người mà khi ở bên họ ta không cần phải duy trì cái vỏ bọc kiên cường trong khi bên trong thực chất lại mềm yếu, một người khiến cho bản thân ta cảm thấy tốt đẹp hơn, một người mang trong mình trái tim ấm áp, dịu dàng, tràn đầy sức mạnh bao bọc lấy ta.
Một người, có thể là em, cũng có thể là anh. Là cả hai chúng ta.
Trên thế giới này chẳng có nhiều mối nhân duyên “vừa gặp đã như cố nhân”, “không có chuyện gì không thể nói” như vậy, chẳng qua vì em thích anh, nên những lời anh nói mới có ý nghĩa, quá khứ của anh em mới quan tâm và thích thú với những thứ anh yêu quý. Bài hát anh cho em nghe, em sẽ nghĩ đó là tiếng lòng anh muốn nói; bộ phim anh kể, em cho rằng nhất định ẩn chứa thâm ý bên trong; những phong cảnh được anh nhắc đến, em mới thấy đẹp đẽ lạ kỳ... Mà tất cả những điều này, chẳng qua là vì, em rất thích anh.
Em muốn trốn trong vòng tay anh, tặng anh hết những tình cảm ấm áp.
Trong những ngày tháng anh không hề biết ấy, em đã yêu anh nhiều hơn cả bản thân mình.
Nếu cuộc đời của chúng ta đúng là một vòng luân hồi, vậy thì kiếp sau, người em muốn, là anh"
https://www.facebook.com/nguocmatlentroi.chonuocmatthoiroi/photos/a.841950745997348/946080635584358/?type=3&theater
Nguồn: Guu
Đăng ký:
Nhận xét (Atom)

