Càng trưởng thành ta lại càng cô đơn!!!
Lớn rồi chẳng còn dễ dàng tin tưởng vào một ai cả. Có thể đang cười nói giữa đám đông nhưng ngoảnh mặt đi bỗng thấy trống vắng đến lạ. Có lẽ, đã chẳng thể dễ dàng chia sẻ hay quan tâm người khác như hồi bé đã từng.
Nụ cười ngày nhỏ rạng rỡ bao nhiêu, càng trưởng thành, nụ cười ấy lại càng chen lẫn nhiều tâm sự tới lạ… Chẳng ai muốn cô đơn, nhưng cô đơn lại vân luôn hiện hữu. Như một căn bệnh quái ác, một khối u chẳng thế vứt bỏ.. Cảm giác cô đơn giữa những điều quen thuộc.
Càng trưởng thành, con người ta lại càng ít nói, thích gặm nhấm nỗi lòng mình hơn là chia sẻ.. Chẳng ai muốn cả, nhưng lại chẳng thể mở lời cất thành tiếng, mà vì như… có muốn cũng chẳng biết thổ lộ cùng ai. Không phải ai cũng có thể hiểu được hay đồng cảm được những cảm xúc của chính mình… vậy thà rằng cứ im lặng rồi biết đâu đấy.. mọi chuyện sẽ ổn thôi
Lớn rồi… nỗi long chất chứa càng nhiều thêm, khó mở long chia sẻ luôn cảm thấy thật chơi vơi… Mọi chuyện một mình nghĩ, một mình trải qua, một mình giải quyết… Rồi bỗng tự nhiên quen với một mình, lại khó mà dứt được cái cảm giác cô đơn.
Bí bách đến tội nghiệp, túng quẫn đến phát điên, cô đơn tới tột cùng… ấy thế mà lại chả thể vứt bỏ điều ấy, chẳng thể xé tan vỏ bọc quanh mình để mở long cùng ai…. Rồi cứ thế, lại cô đơn đến lạ…
Nụ cười ngày nhỏ rạng rỡ bao nhiêu, càng trưởng thành, nụ cười ấy lại càng chen lẫn nhiều tâm sự tới lạ… Chẳng ai muốn cô đơn, nhưng cô đơn lại vân luôn hiện hữu. Như một căn bệnh quái ác, một khối u chẳng thế vứt bỏ.. Cảm giác cô đơn giữa những điều quen thuộc.
Càng trưởng thành, con người ta lại càng ít nói, thích gặm nhấm nỗi lòng mình hơn là chia sẻ.. Chẳng ai muốn cả, nhưng lại chẳng thể mở lời cất thành tiếng, mà vì như… có muốn cũng chẳng biết thổ lộ cùng ai. Không phải ai cũng có thể hiểu được hay đồng cảm được những cảm xúc của chính mình… vậy thà rằng cứ im lặng rồi biết đâu đấy.. mọi chuyện sẽ ổn thôi
Lớn rồi… nỗi long chất chứa càng nhiều thêm, khó mở long chia sẻ luôn cảm thấy thật chơi vơi… Mọi chuyện một mình nghĩ, một mình trải qua, một mình giải quyết… Rồi bỗng tự nhiên quen với một mình, lại khó mà dứt được cái cảm giác cô đơn.
Bí bách đến tội nghiệp, túng quẫn đến phát điên, cô đơn tới tột cùng… ấy thế mà lại chả thể vứt bỏ điều ấy, chẳng thể xé tan vỏ bọc quanh mình để mở long cùng ai…. Rồi cứ thế, lại cô đơn đến lạ…

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét